10 giờ tối thứ 7, Scratch đóng cửa hàng. Nhưng thay vì chuẩn bị đi ngủ, anh lại lên mái nhà để ngồi ngắm bầu trời đêm.
Scratch nghĩ rằng bản thân anh có quá nhiều thứ làm cho anh lo lắng:
“Liệu bố mẹ có biết mình đã bỏ đại học và đi làm nghề bán hàng không?”*
“Liệu ngày mai có đông khách để mình sống yên ổn tháng này không?”
“Kiếm đâu ra người yêu giờ?”
Scratch đã bỏ đại học kể từ năm thứ hai do một lời đề nghị hợp tác từ một công ty sản xuất icon cho Geometry Dash. Do chán nản với môn triết học và việc đi diễn phim, anh lập tức chấp nhận lời đề nghị này mà không có sự e ngại hay sự báo trước với bố mẹ. Trường đại học biết vậy cũng nhất trí cho anh thôi học và cũng không nói một câu nào với bố mẹ của Scratch theo nguyện vọng của anh.
Anh nghĩ rằng việc ngắm sao một đêm sẽ làm cho mình cảm thấy thư giãn hơn, và biết trân trọng hiện tại. Tuy vậy, anh thực ra vẫn lo lắng trong đầu, kể cả khi đang ngồi ngắm sao trong yên bình. Anh không biết phải làm gì để những lo âu đấy biến đi. Khi anh ngó sang trái, anh nhận ra Primera cũng đang nằm trên mái nhà để ngắm sao.
SCRATCH: "Primera, ông đang làm gì vậy?"
PRIMERA: "Ngày mai là Chủ Nhật. Tôi được nghỉ học, mà cũng không có hứng thức đêm chơi game, nên cũng ngồi ngắm sao thôi."
SCRATCH: "Ông có chắc là ông không đang soi mói đời tư của tôi không?"
PRIMERA: "Chắc chắn!"
SCRATCH: "…OK thôi. Mà chắc ông phải có lý do chính đáng để ngắm sao chứ, ông không thể bảo là tôi chán chơi game nên tôi ngắm sao được."
PRIMERA: "Thật! Tôi không biết làm gì thật mà! Có hôm tôi phải 2 giờ sáng mới ngủ được! Tôi phải tìm cách làm cho bản thân chán chường, ngáp, và từ đó xuống giường đi ngủ."
Khán giả cười
SCRATCH: "…Khoan. Sao có tiếng khán giả vậy?"
PRIMERA: "Không phải tôi nhé."
SCRATCH: "Có lẽ nào chúng ta đang ở trong… sân khấu?"
Scratch thử nghiệm bằng cách hét to ở giữa đường. Công an đến nhắc nhở Scratch giữ trật tự đường phố trong buổi đêm.
SCRATCH: "…Vậy nếu đây không phải là sân khấu, thì tiếng khán giả cười vừa rồi từ đâu ra vậy?"
Scratch trong đầu đầy thắc mắc và bối rối. Primera thì vẫn cố cho mình ngáp ngủ bằng cách ngắm sao và đếm cừu. Nguồn gốc tiếng cười ấy vẫn sẽ là một bí ẩn.