Trưa Chủ nhật, Primera sang nhà Scratch để ăn trưa do lười nấu ăn và trong tủ lạnh không có đồ ăn. Tưởng chừng Scratch sẽ nấu những món sơn hào hải vị, Primera lại phải ăn… gà luộc, món ăn nằm trong trong bộ ba món dở ẹc của anh gà luộc, bồ câu, cá. Trong lúc ăn, có một khách hàng đến.
SCRATCH: "Anh có thể giúp gì nào?"
KHÁCH: "Ở đây có bán Master Emblem*, đúng không?"
SCRATCH: "Chuẩn rồi, em muốn mua đúng không? 10000 Orbs."
Khách trả 10000 Orbs.
Master Emblem có thể coi như một “tấm vé” vào cổng của Phòng Thời Gian, một khu di tích ở trong thành phố mà Scratch và Primera đang ở.
PRIMERA: "Scratch ơi! Ông còn món gì khác không? Gà luộc khô quá, chán chả muốn ăn."
SCRATCH: "Có đĩa thịt rang ngay trước mặt ông đấy."
KHÁCH: "Khoan… Có phải Primera đó không?"
PRIMERA: "Ai đó? tiến gần quầy hàng Atrii à?"
ATRII: "Primera, mày đang làm gì ở đây vậy?"
PRIMERA: "Atrii, mày đang làm gì ở đây vậy?"
ATRII: "Tao ở đây mua Master Emblem. Mày thì sao?"
PRIMERA: "Tao sang nhà ông Scratch này ăn vì trưa nay tao hết đồ ăn trong tủ rồi."
ATRII: "Tao tưởng mày giàu mà?"
PRIMERA: "Giàu không có nghĩa là tao luôn đi chợ. Có mấy hôm tao phải ké bữa trưa của ông Scratch như này mà."
ATRII: "cố gắng hiểu mọi chuyện Tao có khá nhiều thắc mắc về cái này đấy."
Atrii rời khỏi cửa hàng và tiếp tục lên đường.
SCRATCH: "Ai vậy, Primera?"
PRIMERA: "Một đứa cùng lớp với tôi đấy. Hình như nó cũng chơi Geometry Dash đó."
SCRATCH: "Liệu cái vụ ông sống với tôi này sẽ làm cho ông nhìn quê mùa hơn không?"
PRIMERA: "Bọn nó chắc không quan tâm đến việc đấy đâu. Tôi khá là lặng im trong nhóm lớp, cùng với danh hiệu vua trốn trại lù lù kia, thì không ai quan tâm đến việc này cả."
Quả đúng là như vậy. Hình ảnh Primera ngồi ăn trong nhà Scratch không gây được sự chú ý quá đáng kể trong nhóm lớp. Mọi người chỉ xem, thả sốc, rồi bàn về chuyện khác.
PRIMERA: "Vậy là tôi vẫn là người im ắng nhất lớp rồi."
SCRATCH: "Ừ. Còn ông ăn nhanh lên để tôi dọn mâm."
PRIMERA: "giọng nhạo báng Dạ, dạ."
Dù chuyện của Primera có độc lạ đến thế nào đi chăng nữa, sự lặng lẽ của anh ta luôn bao phủ nó. Anh được biết đến quá ít ở trong lớp, nên cũng chẳng được lôi ra để làm gì. Chính vì thế mà Primera giờ lại cảm thấy… thoả mãn, vì người ta không quá soi mói đời tư của mình.