Trường chuyên của Primera sắp tổ chức hội trại Tết “Đông san sẻ, Tết sum vầy”. Trong 20 ngày sắp tới, các khối chuyên phải xây dựng và trang trí “trại” của họ hợp với chủ đề của trại [đã được thông báo bởi BTC Sự kiện], đồng thời suy nghĩ ra những sản phẩm để gây quỹ từ thiện. Primera, là một người rất dốt trong việc trang trí (mặc dù có “tài năng”, quyết định trốn, không làm đồ trang trí trại, và ở nhà chơi game suốt 20 ngày chuẩn bị đó.)
Vào một ngày mà đáng ra Primera phải đi chuẩn bị đồ trang trí, Primera sang nhà Scratch, để xem Scratch có biết gì về cái sự kiện hội trại ấy không. Lúc đó, Scratch đang cặm cụi tính lợi nhuận cả tháng ở quầy bán hàng.
SCRATCH: "…Trừ đi tiền điện là 25 USD… Vậy là tổng lợi nhuận tháng này là 8200 USD! Có vẻ ít hơn mình nghĩ…"
Scratch quay đầu về bên phải, thấy Primera, và giật mình.
SCRATCH: "Ông ở đây từ bao giờ vậy???"
PRIMERA: "Từ lúc ông bảo doanh thu tháng này là 8200 USD."
SCRATCH: "Tưởng ông nghe được hết mọi thứ thì chết tôi. Ông sang nhà tôi có việc gì à?"
PRIMERA: "Ông nghe đến hội trại Tết ở trường tôi chưa?"
SCRATCH: "Rồi. Nghe nói ở đó từng rất vui, nhưng mà bây giờ tôi thấy mọi thứ đang đi xuống… (everything’s going downhill). Có thể chỉ là cảm giác của tôi, hoặc là nó đang thực sự như vậy."
PRIMERA: "Ái chà… Tôi thấy mấy đứa lớp tôi đang chuẩn bị hội trại một cách… khá vui vẻ. Liệu có khác lạ nếu tôi không tham gia không?"
SCRATCH: "Nếu ông chưa biết, tôi quen khá là nhiều đứa ở trường của ông. Có khá nhiều đứa không đi chuẩn bị trang trí trại như ông. Nhưng mà ông biết thầy Q đấy. Không đi tham gia ngày trọng đại này thì coi như ông mất điểm hạnh kiểm. Ông có thể không đi trang trí trại, nhưng cái ngày hội trại thì ông chắc phải đi rồi."
PRIMERA: "Rồi. Hoá ra tôi không phải là người duy nhất, và trại tôi không phải là trại duy nhất. Nhưng mà do tôi đang học lớp 10, tôi bị các anh chị nhòm ngó suốt. Suốt ngày hỏi tại sao không đi làm trại. Thậm chí cái đứa lớp trưởng còn lập bảng chấm công xem thằng nào không đi, để mai kia cho 3 gậy."
Thực ra thì chi tiết cho 3 gậy là không có thật, nhưng bị chửi thì có.
SCRATCH: "Vậy nếu mà có thật thì ông phải tích được mấy trăm cái gậy rồi."
PRIMERA: "Có vẻ là vậy, nhưng mà do là người im ắng nhất trong lớp, chả ai để ý đến số gậy đấy, tôi thành vua trốn trại lúc nào không hay. Tôi trở thành người mà không ai nghĩ đến khi đi trang trí trại. Tôi có thể ở nhà ngủ, làm bài tập, chơi game, và không làm hại tiến trình trang trí trại của người ta! Đôi bên cùng có lợi thế mà!"
SCRATCH: "Ông có chắc là nó thực sự tốt cho ông không?"
PRIMERA: "Tôi chắc mà! Tôi giúp đến đâu thì cũng coi như phá hoại đến đấy luôn. Chả giúp được tích sự gì."
SCRATCH: "Nếu vậy thì ông sẽ mãi chỉ là người phá hoại thôi. Sao không nhờ người ta giúp đỡ?"
PRIMERA: "Thứ nhất, tất cả các lời giúp đỡ của tôi đi vào hư vô. Tôi nhờ giúp đến đâu thì cũng bị trôi dạt thôi, thậm chí tôi còn chẳng nhờ ai chở đến nơi làm trại được. Mọi người luôn bận tâm đến việc khác, xong rồi lại đổ lỗi cho tôi vì tội không nói trước? Không hiểu kiểu gì. Thứ hai, nếu tôi có nhờ giúp đỡ thành công, tôi mất lâu hơn người bình thường để hiểu cách các thứ hoạt động, và không làm lại những gì người ta vừa làm ngay và luôn được. Thế là tôi biến thành đồ ăn hại."
SCRATCH: "(thở dài) …Vậy thì ông phải chấp nhận thế thôi. Tôi không biết cách sửa những thứ đó."
PRIMERA: "Tính ra làm vua trốn trại cũng thấy danh hiệu này đáng quý thật. Có phải ai cũng có được đâu."