Một ngày đẹp trời, Primera hẹn Scratch ở một nơi có tên là The Tower vào tối cùng ngày. Scratch đồng ý, vì cũng không bận việc gì cả. Tối đó, anh làm theo đúng lời của Primera – đi tới The Tower. Đó là một nơi u ám, tối tăm, và đem đến cảm giác rằng sẽ có rất nhiều mối nguy hiểm đang rình rập. Khi vào The Tower, anh thấy Primera đã ở đó sẵn…
SCRATCH: "Vậy… ông rủ tôi ra đây làm gì vậy?"
PRIMERA: "Tôi muốn ông lên những ý tưởng đầu cho cuốn sách “Tôi khịa tác phẩm văn học”…"
SCRATCH: "À… nhưng mà hai câu hỏi:"
1, Tôi tưởng mình đi khịa cách dạy?
2, Tại sao phải hẹn nhau ở một nơi đáng sợ như thế này?
PRIMERA: "Tôi nghĩ là có khịa cách dạy thì Bộ Giáo dục vẫn sẽ ngoan cố và giữ nguyên cách dạy của họ, và khả năng bị vứt xó sẽ rất cao, nên là viết ra sẽ tốn giấy. Nhưng ông nghe tôi này. Nếu chúng ta đi khịa tác phẩm văn học, ít ra cũng sẽ có phần nào đó hợp lí và mọi người nghe theo. Nhưng để làm được vậy, tôi sẽ cần nêu ra những suy nghĩ… khá cực đoan. Thế nên mới phải hẹn nhau ở một nơi tối tăm như này, để không ai bảo tôi là phản văn học."
SCRATCH: "…OK thôi. Vậy ông sẽ bắt đầu bằng tác phẩm gì?"
PRIMERA: "Tôi thích những gì mà tôi chưa đọc ấy… Để tôi tìm xem có tác phẩm nào không…"
3 phút sau
PRIMERA: "…Tôi muốn bắt đầu bằng một cái gì đó gần gũi với văn học hơn… Hay là Một thời đại trong thi ca của Hoài Thanh?"
SCRATCH: "OK. Vậy thì cái việc “khịa” này nó sẽ diễn ra như thế nào?"
PRIMERA: "Ông biết đấy… văn học lúc nào cũng bắt chúng ta viết theo một dàn ý nhất định, không cho chúng ta vượt quá một số giới hạn, thành ra chúng ta bị ép viết ra những lời lẽ hợp lý về mặt logic. Làm chỗ gì phi lý là coi như mất điểm và bị chỉ trích. Nhưng những tác phẩm văn học của mấy nhà văn, nhà thơ, thì lại bất khả xâm phạm. Ông có chỉ ra chỗ phi logic thì mọi người sẽ tát ngay vào mặt ông và mọi người sẽ quay lại coi những thứ phi logic đó là logic. Những lời khịa của tôi thì sẽ chỉ ra: phi lý là phi lý. Không thể cứ chấp nhận sai sự thật là đúng được."
Tóm lại là tôi sẽ chỉ ra những luận điểm nghe sai sai từ mặt câu chữ đến ý nghĩa, và “khịa” bằng cách là có một cách diễn đạt tốt hơn cho việc đó.
SCRATCH: "Hmmm… Ông nói có chí lý. Để tôi thử xem nào."
PRIMERA: "Tôi làm một ví dụ trước để ông biết cách làm đã…"
“Trong mười năm ấy, thơ mới đã tranh đấu gắt gao với thơ cũ, một bên giành quyền sống, một bên giữ quyền sống.”
Thơ thì không thể đấu tranh với nhau được. Nó là câu chữ thôi mà. Chữ thì làm sao chết đi được? Nó chỉ đứng yên thôi, không động đậy gì hết. Thế mà Hoài Thanh cứ cho rằng nó là người.
SCRATCH: "Tôi thấy… vừa đúng vừa sai. Cho giới trẻ đọc thì may ra bọn nó sẽ cười và nhất trí, chứ ông để nhà văn, nhà thơ thấy được thì… các ông đấy cầm đuốc khởi nghĩa ở nhà ông là điều chính đáng."
PRIMERA: "Tôi có chỉ trích mấy ông đấy thật đâu. Tôi chỉ thấy những câu chữ này nó… ngớ ngẩn quá thôi, nên là phải đưa nó về những gì nó thực sự “phải là”."
SCRATCH: "Nếu vậy thì… chắc độc giả mà ông hướng tới sẽ là thế hệ trẻ?"
PRIMERA: "Đúng."
SCRATCH: "Như vậy thì làm sao ông lên án nhà văn, nhà thơ bởi cái sự vòng vo được?"
PRIMERA: "Tôi lần này có hi vọng. Hi vọng rằng bọn trẻ đọc được và quan tâm, lên án cái đó."
SCRATCH: "Được thôi…"
PRIMERA: "Giờ tôi làm tiếp một ví dụ nữa nhá."
Và một nhà thơ cũ tả cảnh thu lại có những câu nhí nhảnh và lả lơi:
“Ô hay! Cảnh cũng ưa người nhỉ!”
Ai thấy ai mà chẳng ngẩn ngơ!
PRIMERA: "Ông đọc thử xem. Ông đọc xong câu thơ có thấy ngẩn ngơ không?"
SCRATCH: "…Không? Cảnh đâu có phải là người mà ưa? Có người ưa cảnh thôi, chứ ai bảo thế thì tôi nghĩ là bị tâm thần đấy."
PRIMERA: "Đúng, tôi cũng nghĩ vậy. Vậy mà Hoài Thanh cứ cho rằng ai đọc câu thơ này cũng sẽ ngẩn ngơ. Có vẻ như ông ấy chưa làm cuộc khảo sát diện rộng trước khi viết vậy rồi!"
SCRATCH: "À! Giờ tôi hiểu ý ông rồi! Vậy là chúng ta cần phải tìm những gì đi không đúng với những suy nghĩ hiện đại, cái mà SGK luôn dạy chúng ta, nhưng các tác phẩm thì không nghĩ tới và chỉnh sửa cho phù hợp với nó."
PRIMERA: "Đúng vậy. Giờ ông thử tìm một đoạn để khịa đi."
Scratch đọc lướt tác phẩm.
“Ngày thứ nhất - ai biết đích ngày nào - chữ tôi xuất hiện trên thi đàn Việt Nam, nó thực bỡ ngỡ. Nó như lạc loài nơi đất khách, bơi nó mang theo một quan niệm chưa từng thấy ở xứ này: quan niệm cá nhân.”
SCRATCH: "Tôi thấy qua hai câu này, có thể nhận xét rằng thơ Việt Nam rất chậm phát triển. Phải đến gần phong trào Thơ mới mới xuất hiện quan niệm cá nhân, hay là chữ “tôi” đấy. Tại sao các ông lại cảm thấy sốc khi thấy chữ “tôi”? Chẳng lẽ đây là từ mới của “năm”? Hay là nó là huý kỵ? Các nhà thơ tưởng phải chăm chia sẻ thơ, chăm đọc thơ đến mức những chữ như vậy phải là bình thường rồi? Hay là các ông này toàn viết thơ kể chuyện, và mặc xác chữ “tôi”?"
PRIMERA: "Có vẻ như ông đã làm quen được rồi đấy."
Và cứ thế, họ đã khịa xong “Một thời đại trong thi ca” trong chưa đầy một tiếng. Những cú khịa rất thực tế, cùng với những câu chữ rất chắc chắn đã tạo nên một phần mở đầu “Tôi khịa tác phẩm văn học”.
Sau khi viết xong, Scratch và Primera đưa cho một người và một con robot trong The Tower đọc thử bản thảo vừa rồi. Robot thì cho rằng hai người không nghĩ đến các biện pháp nghệ thuật trong văn học, nên coi bản thảo là những câu khịa vớ vẩn, không ra gì cả. Người thì cũng vậy. Chẳng khấm khá hơn. Họ cho rằng hai người đang có tư duy phản văn học, không trân trọng tác phẩm hay tác giả gì hết, chỉ biết nói những thứ nhảm nhí.
Tuy vậy, cả Primera và Scratch vẫn cho rằng: Văn học luôn phải có logic, và phải phục vụ được hiện đại, vì đó là cái người hiện đại đang học. Có chỗ nào không hợp lý lắm, là phải có một sự giải thích rõ ràng. Họ nghĩ rằng hai người trên đã đủ đại diện cho phản ứng của xã hội khi thấy được cuốn sách, nên chỉ giữ ý tưởng cho riêng mình.