anthology

Phản câu chuyện

Câu chuyện đâu cần có bài học hay hành động gì đâu…

(Ngữ cảnh: Nicky Case cho rằng trong các câu chuyện, nhân vật luôn cần có mong ước, một chướng ngại vật cản trở mong ước, và hành động thay đổi để vượt qua nó. Đây là mô típ rất quen thuộc ở nhiều thể loại sách. Vì vậy, nếu không làm gì, thì nó không phải là câu chuyện. Nhưng câu chuyện đâu cần có bài học hay hành động gì đâu… Lưu ý là trong câu chuyện này, bối cảnh là mười năm sau, khi Primera và Scratch gặp lại nhau sau tám năm xa cách, và quyết định dành một hôm tám chuyện với nhau.)

Primera và Scratch ngồi đối diện nhau.

Hai người cứ nhìn vào mắt người khác.

Họ không có gì để nói chuyện.

Họ nghĩ rằng người kia sẽ có thể bắt chuyện. Nhưng không ai có câu chuyện gì để kể.

Nên họ ngồi trong sự im lặng.

Tiếng quạt cũng không có. Mùa đông lạnh giá thế này…

Xe chạy ngoài đường ầm ầm. Học sinh thì chuẩn bị đi học. Hai người thì nghĩ về… không gì cả.

Họ chỉ nhìn những người đang lái xe, những người đi ngang qua kia. Nhìn bên ngoài để trông như có việc gì làm.

PRIMERA: Anh có biết rằng Orbs giờ đây lạm phát vãi chưởng ra không? 7,500 Orbs mới được 1 USD…
SCRATCH: Tôi nghĩ như vậy là bình thường. Với lại chẳng phải tỉ giá Orbs nó vốn như vậy rồi ư?
PRIMERA: Ừ đúng. Tỉ lệ lạm phát chậm thật.

Hai người quay về im lặng.

Có một anh chàng hớt hải chạy qua và bị một con chim nhìn giống chim dodo đuổi bắt.

Còn Primera và Scratch thì vẫn ngồi đó. Như kiểu đang chờ một cái gì đó xảy ra vậy. Tưởng rằng một hiện tượng phi lý như vậy sẽ làm cho họ tò mò, nhưng họ vẫn ngồi yên.

Rồi, chẳng có gì xảy ra.

Tưởng rằng hai người sẽ cảm thấy chán khi không có gì làm, họ thực ra vẫn cảm thấy trung lập.

PRIMERA: Tôi nghĩ rằng việc không làm gì như thế này cũng có bị biến thành một cuốn sách nói về triết lí sống.
SCRATCH: Tuyệt.

Primera nói vậy. Rồi họ để suy nghĩ kia ở đó, và tiếp tục không làm gì.

Người ngoài mà vào thì sẽ cảm thấy bức xúc khi không có gì xảy ra.

Nhưng Primera và Scratch thì chẳng buồn, chẳng vui vì điều đó. Họ chẳng có gì mà hối tiếc hay ăn mừng.

Primera nhìn điện thoại xem giờ: 08:09.

Anh đang nghĩ đến việc ăn sáng. Nhưng suy nghĩ đó cũng bay đi mà không có lời giải thích. Anh tiếp tục nhìn vào Scratch, với khuôn mặt vui tươi như chưa hề có mong muốn ăn sáng.

SCRATCH: À này. Tôi có câu chuyện này muốn kể với ông.
PRIMERA: Là gì vậy?

Thế rồi Scratch không kể gì. Primera nghĩ vội rằng Scratch đang tìm cách để diễn đạt ý nghĩa. Nhưng chắc không hay…

Và họ tiếp tục không làm gì. Khủng long xương chạy qua nhà hai người. Nhưng họ vẫn không có phản ứng. Họ bàn về việc "giá trị của con người là 10 triệu USD". Scratch nghĩ rằng đó là cách làm giàu nhanh: cứ bán người thôi, nhưng Primera cho rằng nó nguy hiểm, xong rồi hai người quay về không làm gì cả. Câu chuyện kết thúc với không gì cả. Chỉ hai người ngồi đối diện nhau. Cái mà chúng ta có ở đầu.

Việc không làm gì như vậy là một thứ hẳn làm cho các nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay rất bức xúc. Họ đều có suy nghĩ, tâm tư, và luôn muốn giãi bày hết, nhưng câu chuyện này thì nói nó ra rồi vứt đi một bên…